Pierre Bontemps, sculpteur parisien, a représenté en bas-relief, sur le tombeau de François Ier, les victoires de Marignan et de Cerisolles. Les deux batailles, à cause de leurs dates (14 septembre 1515 et 11 avril 1544), ont l’avantage de nous montrer l’état des choses au commencement et à la fin d’un règne qui vit s’accomplir, en fait de guerre, les plus notables changements.
La transformation est marquée par l’entrée d’un mot nouveau dans la langue, celui de soldat. Il avait été essayé anciennement sous la forme plus française de soudoyer, pour désigner les mercenaires qui composaient l’infanterie ; mais l’usage n’en avait jamais été général : on lui avait préféré tour à tour les expressions plus pittoresques de cottereaux, brigands, routiers, écorcheurs, laquais, aventuriers, qui étaient des injures ou n’avaient pas tardé à le
François Ier en costume d'homme d'armes, à Marignan. D'après l'un des bas-reliefs de son tombeau
François Ier en costume d’homme d’armes,
à Marignan. D’après l’un des bas-reliefs de son tombeau
devenir, à cause de la mauvaise conduite des gens de pied et de l’infériorité méprisante où on les tenait.
Après que les généraux de Charles-Quint eurent prouvé par tant de succès combien la chevalerie était peu de chose devant des piétons bien disciplinés, les Français, tout entichés qu’ils étaient de la leur, durent se conformer enfin à la tactique des Espagnols pour leur tenir tête. Dès lors s’effaça la distance entre le cavalier et le fantassin, et, le service de l’un et de l’autre étant également honoré, la noblesse servit indifféremment dans tous les corps. Le nom de soldat, forgé sur l’espagnol soldado, servit à exprimer cette égalité nouvelle au métier des armes. On se dit soldat comme naguère on s’était dit chevalier. Ce fut user de flatterie envers François Ier que de l’appeler un roi soldat. Bref, un auteur du seizième siècle soutient que ce mot de soldat est ce qu’il y a de plus beau dans la langue française, et qu’il surpasse de beaucoup ses équivalents en grec et en latin.
Il n’y avait pas encore de soldats à Marignan, mais de la gendarmerie et des aventuriers. Au rapport de Brantôme, ces derniers étaient de vaillants hommes, « mais la plupart de sac et de corde ; méchants garnements échappés de la justice et souvent marqués de la fleur de lis sur l’épaule ou essorillés [ayant une oreille coupée. C’était le supplice dont on punissait autrefois les délits de filouterie], et qui se cachaient les oreilles par longs cheveux, tant pour cette raison que pour se montrer plus effroyables à leurs ennemis...
« Aussi étaient-ils plus habillés à la pendarde qu’à la propreté, portant des chemises à longues et grandes manches qui leur duraient vêtues plus de deux ou trois mois sans changer, ainsi que j’ai ouï dire à aucuns ; montrant leurs poitrines velues, pelues et toutes découvertes ; leurs chausses bigarrées, découpées, déchiquetées et balafrées, de façon à faire voir la chair de la cuisse. D’autres, plus propres, avaient du taffetas si grande quantité, qu’ils le doublaient et appelaient chausses bouffantes ; mais il fallait toujours qu’ils montrassent la jambe nue, une ou deux ; et portaient leurs bas de chausses pendus à la ceinture ; ou bien une jambe nue et l’autre chaussée à la bizarre. »
Comme cette mise désordonnée était une manière d’afficher qu’ils se souciaient peu des coups, ils ne dépensaient pas leur avoir en casques ni en cuirasses, méprisant les habits de fer, comme autrefois les Suisses, et ne s’affublant par aventure de quelques méchantes pièces de mailles que pour réduire encore leurs frais d’entretien.
Aucun de ces traits n’a échappé au sculpteur du tombeau de François Ier. Il a mis en scène des aventuriers débraillés de toutes les manières. Celui que nous
Tambour et fifre, capitaine d'infanterie, aventurier, lansquenet, arquebusier régulier (1515). D'après un bas-relief du tombeau de François Ier
Tambour et fifre, capitaine d’infanterie, aventurier,
lansquenet, arquebusier régulier (1515). D’après
un bas-relief du tombeau de François Ier
avons choisi a les deux jambes habillées de façon différente, avec une chute de chausses qui laisse à nu une partie de la cuisse droite.
Tous les aventuriers néanmoins n’affectaient pas le même désordre dans leur attifement. Le roi et les princes en avaient, pour la garde de leur personne, des compagnies entières qu’ils mettaient leur amour-propre à bien entretenir d’armes et d’habits. Dans les rangs de ceux-là, l’acier reluisait. Ils étaient coiffés de salades à panaches et portaient sur leur corps la cuirasse à tassettes ou bien le hallecret, justaucorps fait de lames métalliques posées à recouvrement.
Les piétons commandés par François de Montgomery étaient de cette catégorie. Ils formaient, en 1521, la plus belle bande qui fût au service du roi de France. Ils s’étaient rendus fameux dans les guerres sous le nom de « hallecrets de Lorges ». Clément Marot les a loués dans ses vers :
De jour en jour une campagne verte
Voit-on icy de gens toute couverte,
La lance au poing, les tranchantes espées,
Ceinctes à droit ; chausseures descouppées,
Plumes au vent ; et haulx fiffres sonner
Suz gros tabours, qui font l’air resonner ;
Marchant en ordre ; et font le limaçon,
Comme en battaille, affin de ne faillir
Quand leur fauldra deffendre ou assaillir.
La bande de Mouy était la seule qui approchât de celle de Lorges pour la bonne tenue. Elle a reçu aussi les hommages de Marot :
D’adventuriers yssuz de nobles gens,
Nobles sont-ils, pompeux et dilligens ;
Car chascun jour au camp, sous leur enseigne,
Font l’exercice, et l’ung à l’autre enseigne
A tenir ordre et manier la picque
Ou le verdun, sans prendre noise ou pique.
[Le verdun est une épée en forme de carrelet, comme un gros fleuret]
Les aventuriers allemands, ou lansquenets, ne mettaient pas non plus la malpropreté au nombre des vertus militaires. Loin de là, leurs habits bariolés des plus vives couleurs ; les mille découpures de leurs manches, de leurs trousses et de leurs jarretières ; leurs corselets d’acier soigneusement fourbis ; les masses de plumes qui flottaient sur leurs chapeaux, témoignent assez de leur coquetterie. Les Suisses formaient le complément ordinaire de l’infanterie française ; mais ils ne sont point à compter parmi ceux qui combattirent à Marignan sous les drapeaux du roi de France, puisque c’est précisément dans un moment de brouille avec eux, et contre leur nation, que la bataille fut donnée.
Toutes ces troupes maniaient la pique, la hallebarde, l’arbalète. L’arquebuse était encore rare dans leurs rangs, et tenue par les étrangers plus que par les Français. Ceux-ci avaient une répulsion marquée pour « ce malheureux instrument, comme dit Montluc, dont tant de vaillants hommes meurent le plus souvent de la main de poltrons qui n’oseraient regarder au visage celui que de loin ils renversent par terre de leurs balles. » Ajoutez à cela que l’arme était encore bien imparfaite, mal montée sur une flasque ou double fût, comme les pièces d’artillerie ; mal emmanchée d’un lourde crosse en épaule de mouton, et ne possédant pour toute batterie que le mécanisme d’uns serpentin auquel l’arquebusier attachait la mèche dont il avait un rouleau tortillé autour du bras.
Lorsqu’on voit le peu de cas que font de cette arme nos auteurs du commencement du seizième siècle, lorsqu’on recueille de leurs récits que des corps d’armée entiers n’en possédaient que quelques-unes, comme l’armée
Hallebardier, capitaine de bande, arquebusier, cap d'escade et mousquetaire. D'après les bas-reliefs de la bataille de Cerisolles (1544)
Hallebardier, capitaine de bande, arquebusier,
cap d’escade et mousquetaire. D’après les
bas-reliefs de la bataille de Cerisolles (1544)
des Pyrénées en 1523, où l’on en comptait six en tout et pour tout, on est obligé de reconnaître que Pierre Bontemps a mis trop d’arquebusiers dans ses bas-reliefs de Marignan. C’est un anachronisme où il a été conduit, à son insu, par le spectacle de ce qui se passa un peu plus tard. Dès 1530, en effet, l’arme à feu avait prévalu.
Les Allemands l’ayant améliorée par l’invention du rouet, mécanisme qui déjà fournissait l’étincelle par le seul jeu des pièces de la batterie, elle supplanta définitivement l’arbalète. Les Français s’y mirent comme les autres, et, avec leur facilité à apprendre, ne tardèrent pas d’y devenir maîtres. C’est à ce moment-là qu’ils réformèrent leur stratégie et qu’ils changèrent si complètement d’idée sur la profession militaire. Par une coïncidence non moins digne de remarque, le roi décréta vers le même temps (1533) l’établissement de légions, sorte de garde nationale mobile dont le principe n’eut pas beaucoup de durée, mais dont l’organisation resta et fut appliquée à tous les autres corps. Ainsi la révolution fut complète ; elle atteignit à la fois l’esprit des troupes, leur distribution, leur armement.
Il ne manque pas d’auteurs qui ont exposé les principes de l’art militaire ainsi renouvelé. Nous extrairons de leurs écrits ce qui concerne l’organisation des corps. La base du système était l’enseigne, qui contenait cinq bataillons ou centuries (compagnies), et le bataillon quatre escades (pelotons) de vingt-cinq hommes chaque. L’enseigne était par conséquent de cinq cents hommes. Ordinairement on en mettait deux ensemble, afin de former une bande (régiment) qui avait pour chef supérieur un capitaine, sous les ordres duquel deux lieutenants commandaient les enseignes, dix sergents de bande ou centeniers, les bataillons ; quarante caps d’escade, les escades. Il y avait, en fait de sous-officiers, des fourriers et des lancepessades.
La légion comprenait deux ou quatre bandes dont les capitaines obéissaient à un couronal ou colonel. Lorsque l’organisation de la légion tomba en désuétude, on créa des colonels généraux de l’infanterie française et suisse, avec des lieutenants qui portaient le nom de serg
Bontemps đá điêu khắc Paris, đại diện trong bức phù điêu trên ngôi mộ của Francis I, những chiến thắng và cerisolles Marignan. hai trận đánh, vì ngày của họ (14 Tháng Chín 1515 và 11 tháng 4 năm 1544), có lợi thế cho chúng ta thấy tình trạng của sự vật ở đầu và ở cuối của một triều đại mà thấy anh ta làm, trên thực tế chiến tranh, những thay đổi đáng chú ý nhất.
chuyển đổi được đánh dấu bởi sự xâm nhập của một từ mới trong ngôn ngữ, mà của một người lính. ông đã cố gắng trước đây trong hình thức Pháp nhất của hối lộ, để chỉ lính đánh thuê người tạo thành bộ binh, nhưng việc sử dụng chưa bao giờ nói chung: thích những anh biến các biểu thức đẹp nhất Cottereaux, cướp , đường, Skinners,tay sai, nhà thám hiểm, những người đã xúc phạm hoặc đã sớm
st François trang phục vũ khí đàn ông, Marignan. từ một trong những phù điêu của ngôi mộ của ông
st François trang phục người đàn ông của cánh tay,
để Marignan. từ một trong những phù điêu của ngôi mộ của ông
trở thành, vì hành vi sai trái của người hầu và mặc cảm khinh bỉ nơi họ đứng.
sau khi chung charles-Quint đã chứng minh thành công bằng cách hiệp sĩ còn nhỏ cho người đi bộ cũng có kỷ luật, Pháp, trong khi họ đang say mê của họ cuối cùng cũng thực hiện theo chiến thuật của Tây Ban Nha giữ đầu của họ. do đó đã bị mờ khoảng cách giữa người lái và người hầu, vàdịch vụ của một con người khác và cũng vinh dự giới quý tộc phục vụ như nhau trong tất cả các cơ quan. tên của người lính, rèn Soldado Tây Ban Nha, phục vụ để thể hiện sự bình đẳng mới trong nghề nghiệp của cánh tay. chúng ta nói người lính như chúng tôi đã nói trước khi Knight. nó đã được sử dụng để tâng bốc Francois ier hơn so với gọi một vị vua người lính. Một thời gian ngắn,một tác giả thế kỷ XVI cho rằng người lính từ là có một đẹp hơn trong tiếng Pháp, và nó vượt xa tương đương của nó trong tiếng Hy Lạp và tiếng Latinh.
không có được nêu ra binh sĩ Marignan, nhưng lực lượng hiến binh và thám hiểm. báo cáo Brantome đây là những người mạnh dạn, "nhưng hầu hết các tên lưu manh;kẻ tinh khôn ác đã trốn thoát công lý và thường được đánh dấu bằng hoa lily trên vai hoặc essorillés [với một tai cắt. đó là thực hiện được hành vi phạm tội một lần bị trừng phạt lừa đảo] và ẩn tai bằng mái tóc dài, vì vậy vì lý do đó là sợ hãi hơn của kẻ thù của họ ...
« aussi étaient-ils plus habillés à la pendarde qu'à la propreté, portant des chemises à longues et grandes manches qui leur duraient vêtues plus de deux ou trois mois sans changer, ainsi que j'ai ouï dire à aucuns ; montrant leurs poitrines pelues lông và tất cả những khám phá, ống loang lổ của họ, cắt, xé và sẹo, để nhìn thấy thịt đùi.khác, sạch hơn có taffeta số lượng lớn, họ tăng gấp đôi và quần ống túm phồng gọi, nhưng nó luôn luôn họ montrassent chân trần, hoặc hai, và mặc quần ống túm của họ treo xuống vành đai , hoặc một chân trần và một tầng kỳ lạ. "
như sự phát triển mất trật tự là một cách để thể hiện rằng họ quan tâm đến bức ảnh nhỏ, họ không đã dành cho họ trong mũ bảo hiểm hoặc giáp, khinh sắt quần áo, như trước đây Thụy Sĩ, và mặc phiêu lưu một số miếng khó chịu của email đó để tiếp tục giảm chi phí bảo trì của họ.
không ai trong số các tính năng này đã thoát khỏi ngôi mộ của nhà điêu khắc Francis. ông tổ chức thám hiểm lôi thôi trong tất cả các cách khác nhau. mà chúng ta
trống và fife, một đội trưởng bộ binh, nhà thám hiểm, lối đánh bài ở đức chàng ngự lâm quân thường xuyên (1515). từ một bức phù điêu trong lăng mộ của Francis I
trống và fife, một đội trưởng bộ binh, nhà thám hiểm,
lối đánh bài ở đức chàng ngự lâm quân thường xuyên (1515).
Sau khi một bức phù điêu từ ngôi mộ của Francis I
đã chọn cả hai chân đã ăn mặc khác nhau, với một ống thả lại tiếp xúc với một phần của đùi phải.
Tất cả các nhà thám hiểm tuy nhiên không ảnh hưởng đến các rối loạn tương tự trong attifement của họ. nhà vua và các hoàng tử phải chăm lo cho bản thân,toàn bộ công ty mà họ đặt niềm tự hào bảo dưỡng thích hợp của họ về vũ khí và quần áo. trong hàng ngũ của những người, thép lấp lánh. họ đang mặc xà lách và mặc đám trên áo giáp của họ với tassets hoặc hallecret, bodysuits làm bằng kim loại lưỡi lòng hỏi.
người đi bộ điều khiển bởi François montgomery là trong thể loại này. họ thành lập vào năm 1521, ban nhạc đẹp nhất đó là trong các dịch vụ của vua Pháp. họ đã trở nên nổi tiếng trong các cuộc chiến tranh trong tên của "hallecrets Lorges." Clément Marot đã thuê trong câu của mình
hàng ngày nông thôn xanh, chúng tôi thấy bất kỳ băng giá bao phủ mọi người
lance trong tay,espées sắc nét,
ceinctes ngay; chausseures descouppées,
lông trong gió, và fiffres haulx vòng
tabours suz lớn, đó là vang lên không khí;
diễu hành theo thứ tự, và làm cho ốc tai, như battaille
, để
không thất bại khi fauldra deffendre của họ hoặc hành hung.
ban nhạc mouy là chỉ tiếp cận với các Lorges cho hành vi tốt.Cô cũng nhận được sự kính trọng của Marot
adventuriers yssuz người cao quý, quý tộc
họ là khoa trương và dilligens;
cho mỗi một ngày của trại, trong giảng dạy của mình,
làm bài tập, và ung khác dạy
lệnh giữ và xử lý các pike
hoặc Verdun, mà không làm cho tiếng ồn hoặc dã ngoại.
[các Verdun là một sự sụt giảm thanh kiếm hình, như một lá lớn]
thám hiểm Đứchoặc lansquenets, không đặt một trong hai sự bẩn thỉu trong những đức tính quân sự. Gần đó, quần áo của họ đầy màu sắc màu sắc tươi sáng hơn; ngàn cắt giảm của phiên của họ, bộ dụng cụ của họ và nịt tất, họ thép bodices của họ furbished cẩn thận, khối lượng của lông trôi nổi trên mũ của họ, cho thấy đủ làm dáng của họ .Thụy Sĩ là những bổ sung thường xuyên của bộ binh Pháp, nhưng họ không được tính trong số những người đã chiến đấu để Marignan dưới các biểu ngữ của vua Pháp, bởi vì đó chính là tại một thời điểm rơi ra với họ, và chống lại đất nước của họ rằng cuộc chiến đã được đưa ra.
tất cả các binh sĩ cầm giáo, halberd, nỏ.súng hỏa mai vẫn còn hiếm hoi trong hàng ngũ của họ, và tổ chức nước ngoài hơn bởi người Pháp. họ có một sở thích mạnh mẽ cho "mà cụ lây bệnh không may, như đã nói montluc, mà rất nhiều người đàn ông dũng cảm thường xuyên hơn chết dưới tay của tên hèn nhát và không dám nhìn vào mặt từ khoảng cách xa họ tràn trên sàn đạn của họ."Thêm vào đó là khẩu súng vẫn không hoàn hảo, kém được đặt trên một mặt bích hoặc thùng đôi, như pháo binh, kém trang bị với một vai mông nặng của thịt cừu, và không có bất kỳ pin cho cơ chế của mỗi cuộn dây mà arquebusier bấc gắn ông đã có một cuộn xoắn quanh cánh tay.
khi bạn nhìn thấy vài trường hợp mà làm cho vũ khí này tác giả của chúng tôi bắt đầu từ thế kỷ XVI, khi thu thập những câu chuyện của họ như toàn bộ quân đoàn thuộc sở hữu chỉ một số ít, như quân đội
Beefeater, ban nhạc trưởng harquebusier mũi Escade và chàng ngự lâm quân. từ bức phù điêu của trận cerisolles (1544)
Beefeater, đội trưởng của ban nhạc,harquebusier
mũi Escade và chàng ngự lâm quân. từ bức phù điêu của trận
cerisolles (1544)
của dãy núi Pyrenees vào năm 1523, trong đó có sáu trong tất cả và cho tất cả, chúng ta phải nhận ra rằng Bontemps đá có quá nhiều người lính ngự lâm trong phù điêu Marignan. nó là một lỗi thời khi ông đã được chụp, vô tình, bởi những cảnh tượng của những gì đã xảy ra sau đó.năm 1530, trên thực tế, khẩu súng đã chiếm ưu thế.
Đức đã cải thiện bằng cách phát minh ra bánh xe, một cơ chế đã được cung cấp các tia lửa cho các trò chơi bộ phận duy nhất của pin, nó chắc chắn thay thế các nỏ. Pháp có bắt đầu như bất kỳ khác và với khả năng của mình để tìm hiểu, sớm trở thành bậc thầy của nó.đó là vào thời điểm này họ đổi chiến lược của họ và nếu họ thay đổi tâm trí của họ hoàn toàn vào nghề quân sự. bởi không ít xứng đáng với nhận xét trùng hợp ngẫu nhiên, nhà vua ra sắc lệnh về thời (1533) thành lập các quân đoàn, do đó điện thoại di động vệ quốc gia có nguyên tắc là không có nhiều thời gian,nhưng tổ chức vẫn còn và được áp dụng cho tất cả các cơ quan khác. và cuộc cách mạng đã được hoàn tất, nó đạt đến cả tinh thần của quân đội, phân phối của mình, vũ khí của họ
có không thiếu các tác giả đã mô tả các nguyên tắc của nghệ thuật quân sự và đổi mới .. chúng tôi sẽ trích xuất các tác phẩm của họ liên quan đến các tổ chức của cơ thể. Cơ sở là dấu hiệu,trong đó có năm tiểu đoàn hoặc thế kỷ (công ty), và tiểu đoàn bốn escades (trung đội) của mỗi hai mươi lăm người. Do đó, dấu hiệu là năm trăm người. Thông thường chúng tôi đặt hai với nhau để tạo thành một ban nhạc (trung đoàn), trong đó là một bậc thầy đầu bếp hàng đầu, theo đó hai phụ tá chỉ huy các dấu hiệu,mười trung sĩ ban nhạc hoặc centurions, tiểu đoàn và bốn mươi Capes Escade các escades. đã có trong thực tế phụ cán bộ, trung sĩ và lancepessades.
quân đoàn bao gồm hai hoặc bốn băng tần có thuyền trưởng vâng lời couronal hoặc một đại tá. khi tổ chức của quân đoàn đã bị bỏ đi, chúng tôi tạo ra đại tá bộ binh Pháp và Thụy Sĩ,với tá người mang tên Sgt
đang được dịch, vui lòng đợi..

Pierre Bontemps, nhà điêu khắc Paris trì tại thấp giảm trên mộ của Francis I, chiến thắng của Malaga và Cerisolles. Cả hai trận đánh, bởi vì ngày của họ (14 tháng 9, 1515 và tháng 11, 1544), có lợi thế là hiển thị chúng tôi nhà nước của sự vật ở đầu và cuối của một triều đại mà sống được thực hiện, thực hiện chiến tranh, những thay đổi đáng chú ý nhất.
Sự chuyển đổi được đánh dấu bởi sự xâm nhập của một từ mới trong tiếng là một người lính. Trước đây ông đã cố gắng dưới hình thức hơn Pháp của hối lộ, để chỉ định các lính đánh thuê người bao gồm bộ binh; nhưng sử dụng chưa bao giờ được chung: nó có thích anh ta lần lượt những biểu hiện đẹp nhất của cottereaux, cướp, road, flayers, Lackey, nhà thám hiểm, người đã lạm dụng hoặc đã không được làm chậm để các
François Ier costumed người đàn ông của cánh tay, tại Marignan. Và sau khi một trong những phù điêu của ngôi mộ của ông
François Ier costumed người đàn ông của cánh tay,
tại Marignan. Và sau khi một trong những phù điêu của ngôi mộ của ông
trở thành, vì hành vi sai trái của người đi bộ và tự ti khinh thường nơi nó.
.Sau khi vị tướng của Charles v đã chứng minh bởi rất thành công như thế nào chỉ nhưng Hiệp si còn bé trước khi người đi bộ cũng xử lý kỷ luật, Pháp, trong khi vô số họ đã là cuối cùng của riêng mình, để cuối cùng thực hiện theo các chiến thuật Tây Ban Nha để giữ đầu của họ. Do đó khoảng cách giữa người lái và những người lính bộ binh, biến mất và,. Các dịch vụ của một trong và có khác cũng vinh danh, giới quý tộc phục vụ indifferently trong tất cả cơ thể. Tên của người lính, giả mạo trên Tây Ban Nha soldado, phục vụ để thể hiện này bình đẳng mới với nghề nghiệp của cánh tay. Chúng tôi nói người lính như một lần nó đã nói Hiệp sĩ. Điều này là người dùng của flattery để François Ier hơn để gọi nó một người lính King. Ngắn, một tác giả thế kỷ 16 lập luận rằng người lính này là rằng có rất nhiều đẹp trong tiếng Pháp, và rằng nó vượt quá nhiều của nó tương đương trong tiếng Hy Lạp và latin.
không có binh sĩ tại Marignan, nhưng gendarmerie và những nhà thám hiểm. Báo cáo của Brantôme, sau này là người đàn ông hùng, nhưng hầu hết các túi và dây; Wicked nhím thoát khỏi công lý và thường được đánh dấu với hoa bách hợp trên vai hoặc essorillés [có một tai cắt đứt. Đó là tra tấn mà đã từng bị trừng phạt các tội ác của cozenage], và đó trốn tai bởi mái tóc dài, cả hai vì lý do này được đặt kinh khủng cho kẻ thù của họ...
"Đã là họ cũng mặc quần áo để pendarde để sự sạch sẽ, mặc áo sơ mi với tay áo dài, kéo dài họ mặc quần áo nhiều hơn hai hoặc ba tháng mà không có thay đổi, như tôi đã nghe nói trong một số; Đang hiển thị của tủ lông, pelues và khám phá tất cả; của nhẫn quần, cắt, cắt nhỏ và cắt giảm, để thấy xác thịt của bắp đùi. Khác, sạch hơn, có rất nhiều taffeta, họ tăng gấp đôi nó và gọi là phùng ra quần; nhưng ông vẫn còn có mà họ montrassent chân trần, một hoặc hai; và mặc quần của mình xuống treo từ vành đai; hoặc một chân trần và tuyến khác để các kỳ lạ. »
Như này gây mất trật tự là một cách để hiển thị rằng họ chăm sóc mũi chích ngừa ít, họ đã không công bằng của họ trong mũ bảo hiểm hoặc thiết giáp hạm, lời quần áo sắt, như trước đây là Thụy sĩ, và không được mặc quần áo của cuộc phiêu lưu của một số phần khó chịu của lưới để giảm bớt chi phí bảo trì của.
Không ai trong số những đặc điểm đã bỏ trốn tới nhà điêu khắc của ngôi mộ của François Ier. Ông đã tổ chức những nhà thám hiểm sloppy trong mọi cách. Một trong những chúng tôi
trống và Fife, một đại tá bộ binh, phiêu lưu, lansquenet, thường xuyên arquebusier (1515). Và sau khi một hình đắp nổi từ ngôi mộ của François Ier
trống và Fife, một đại tá bộ binh, phiêu lưu,
lansquenet, thường xuyên arquebusier (1515). Theo
nổi từ ngôi mộ của François Ier
chọn hai chân mặc quần áo khác nhau, với một mùa thu của quần mà lá trần phần trên của đùi phải.
thám hiểm tất cả Tuy nhiên đã làm ảnh hưởng đến rối loạn cùng một trong attifement của họ. Nhà vua và các hoàng tử đã có, cho quyền nuôi con người của họ, toàn bộ công ty họ đặt lòng tự trọng của họ trong nhiều duy trì vũ khí và quần áo. Trong các cấp bậc của những người thép glistened. Họ đã mặc xà lách trong đám khói và mặc áo giáp cơ thể của họ để tassettes hoặc hallecret, bodysuits làm bằng kim loại lưỡi đặt ra để phục hồi.
Dưới sự chỉ huy của François de Montgomery người đi bộ trong thể loại này. Họ lập, lập nên năm 1521, ban nhạc tốt nhất những người đã trong dịch vụ của vua Pháp. Họ đã được thực hiện nổi tiếng trong các cuộc chiến tranh dưới cái tên "hallecrets của Lorges. Clément Marot thuê chúng trong bài thơ của ông:
mỗi ngày một màu xanh lá cây chiến dịch
thấy bất kỳ những hồ băng giá,
lance sẵn sàng, Các loài sắc nét,
Ceinctes quyền; Trượt tuyết descouppees,
lông trong Gió; và haulx fiffres vòng
Suz lớn Trung đoàn, mà làm cho không khí vang lên;
đi bộ theo thứ tự; và làm ốc,
như trong trận chiến, affin của thất bại
khi fauldra của họ buộc hoặc assail.
ban nhạc Mouy là người duy nhất mà gần gũi hơn so với Lorges cho tốt đang nắm giữ. Cô cũng nhận được sự kính trọng của Marot:
của adventuriers yssuz của những người cao quý,
được quý tộc, kiêu ngạo và dilligens;
vì King ngày tại trại, dưới tên của họ,
làm tập thể dục và ung để các dấu hiệu khác
A giữ trật tự và xử lý picqué
hoặc verdun, mà không có tiếng ồn hoặc độ sắc nét.
[verdun là một thanh kiếm plaice, hình dạng giống như một lá lớn]
Đức thám hiểm, hoặc landsknechts, không uncleanliness trong số những Đức tính quân sự. Xa nó, multicoloured quần áo của họ thêm vivid màu sắc; scrapbooks nghìn của tay áo của mình, bộ dụng cụ của họ và của họ garters; của expartilhos thép cẩn thận fourbis; khối lượng của lông nổi trên mũ của họ, bằng chứng đủ của coquetry của họ. Thụy sĩ đã là bổ sung thường xuyên của bộ binh Pháp; nhưng họ chỉ để đếm trong số những người đã chiến đấu tại Marignan dưới lá cờ của vua Pháp, kể từ khi nó là chính xác trong một thời điểm mâu với họ và chống lại quốc gia của họ, trận đánh đã được trao.
tất cả các quân đội nắm giữ các Spades, halberd, nỏ. Người là vẫn còn hiếm ở cấp bậc của họ và tổ chức của người nước ngoài hơn bởi người Pháp. Họ có một repulsion đánh dấu cho "này không may cụ, như Montluc nói, rất nhiều người đàn ông dũng cảm mà chết thường xuyên hơn trong bàn tay của cowards người nào dám xem mặt rằng từ xa họ lật của quả bóng xuống nó. "Thêm này rằng vũ khí đã vẫn cũng thiếu sót, kém gắn trên một mặt bích hoặc đôi thùng, như pháo; kém hafted một vai nặng của thịt cừu, và làm Crosse với cho bất kỳ pin cuộn mỗi cơ chế theo đó các arquebusier gắn các wick mà ông xoắn quanh cánh tay cuộn.
Khi bạn nhìn thấy trường hợp nhỏ mà thực hiện điều này vũ khí chúng tôi tác giả của đầu thế kỷ 16, khi nó thu thập những câu chuyện của toàn bộ quân đoàn đã có chỉ một số, chẳng hạn như quân đội
Beefeater, thuyền trưởng của ban nhạc, arquebusier, escade Cape và chàng ngự lâm quân. Và sau khi phù điêu của trận chiến Cerisolles (1544)
Beefeater, thuyền trưởng của ban nhạc,. arquebusier,
escade Cape và chàng ngự lâm quân. Theo các
phù điêu của trận chiến Cerisolles (1544)
Pyrénées năm 1523, nơi đã có sáu ở tất cả và cho tất cả, một phải nhận ra rằng Pierre Bontemps có quá nhiều arquebusiers đặt ở phù điêu của Marignano. Nó là một sai lầm niên đại, nơi ông được thực hiện, unbeknownst để cô ấy, bởi cảnh tượng của những gì đã xảy ra một chút sau đó. Sớm nhất là năm 1530, trong thực tế, vũ khí cầm tay đã thắng.
Đức các có cải thiện bằng sáng chế của cơ chế bánh công tác đã cung cấp các tia lửa bởi các thiết lập duy nhất của các bộ phận của pin, nó chắc chắn thay thế nỏ. Người Pháp được đặt như những người khác, và với khả năng của họ để tìm hiểu, sớm trở thành Thạc sĩ. Đó là vào thời gian này họ đã quyết định chiến lược của họ và họ như vậy hoàn toàn thay đổi ý tưởng về nghề nghiệp quân sự. Bởi một sự trùng hợp không ít hơn xứng đáng lưu ý, nhà vua đã ra lệnh để cùng một thời gian (1533) thành lập quân đoàn, một vệ binh quốc gia loại điện thoại di động mà nguyên tắc đã có không có nhiều thời gian, nhưng việc tổ chức lại và được áp dụng cho tất cả các cơ quan khác. Do đó cuộc cách mạng đã được hoàn tất; họ đạt cả hai tinh thần của quân đội, phân phối của mình, vũ khí của.
có là không thiếu của tác giả những người đã đặt ra các nguyên tắc của nghệ thuật quân sự như vậy mới. Chúng tôi extrairons của tác phẩm của họ liên quan đến tổ chức của cơ thể. Cơ sở của hệ thống là các dấu hiệu, đó chứa năm tiểu đoàn hoặc thế kỷ (công ty), và các tiểu đoàn 4 escades (Trung đội) của đàn ông hai mươi lăm mỗi. Các dấu hiệu do đó là 500 người. Thông thường nó đặt hai lại với nhau, để tạo thành một ban nhạc (Trung đoàn) là một thuyền trưởng theo lệnh của mà đội phó hai lệnh dấu hiệu, đầu bếp hàng đầu Mười sergeants của ban nhạc hoặc centeniers, tiểu đoàn; bốn mươi mũ để escade, các escades. Có là trong thực tế không-hạ sĩ quan, thảm họa và lancepessades
quân đoàn bao gồm hai hoặc bốn ban nhạc trong đó có các bậc thầy tuân theo một couronal hoặc đại tá. Khi tổ chức của quân đoàn rơi vào quá xưa, nó tạo ra tổng colonels của bộ binh Pháp và Thụy sĩ, với đội phó mặc tên serg
đang được dịch, vui lòng đợi..
