LA

LA " la mort de Gavroche": proposit

LA " la mort de Gavroche": proposition professeur de plan détaillé
OBJET D’ETUDE : Le personnage de roman, du XVIIème siècle à nos jours.

SEQUENCE I : Des personnages héroïques ?
Groupement de textes
Problématique : En quoi un personnage de fiction peut-il permettre au lecteur d’enrichir sa compréhension de la réalité historique ?

I Le récit d’une scène historique, mise en scène pour créer une tension dramatique propre à tenir le lecteur en haleine.
1) Une scène historique
Evocation de l’émeute du 5 juin 1832, révolte pop contre régime monarchique, + ou – spontanée, peu organisée, insurgés peu armés. Classe pop représentée par Gavroche, gamin des rues. Se donne pour mission d’aider ses amis de la barricade en ramassant les cartouches non utilisées sur les cadavres. Action motivée par le contexte de l’action historique. + contexte spatial évoqué = combat de rue « barricade », « borne », « pavé ».
Forces en présence : C.L. de l’armée : « giberne, cartouchière, poire à poudre, cartouche, caporal, sergent, gardes nationaux, soldats, la banlieue » contre « les insurgés ». Mais une vision non objective : le narrateur est du côté des Républicains, de Gavroche cf titre du roman « Les Misérables » : un de ses représentants + « la barricade » = métonymie qui soude les insurgés en un groupe solidaire, solide,vs gardes nationaux « riaient en l’ajustant » : absence de pitié, pourtant Gavroche = un gamin inoffensif et attendrissant. + rôle de la chanson, inspirée d’une chanson pop avec allusion aux philosophes « Voltaire et Rousseau » = allusion aux idéaux de la révolution de 1789 + parodie des plaintes monarchistes qui accusaient ces philosphes des malheurs et atrocités de cette même révolution. + dépeint aussi la condition de Gavroche « Misère est mon trousseau » et son caractère (sorte de mise en abime) : « Je suis petit oiseau », et s’inscrit dans son histoire cf dernière strophe.
2) Scène dramatisée car organisée comme une scène de théâtre dont Gavroche est le principal acteur.
Centre de la scène et objet de tous les regards : « Le spectacle » est supervisée par un narrateur omniscient = lecteur spectateur comme les insurgés dans le « on n’osait » + « le suivaient des yeux », les gardes nationaux « on le visait » et « on eût dit », « on ne sait » : narrateur et ses commentaires sur le personnage.
Tonalité dramatique qui domine : progression du texte : balle par balle qui rapprochent du personnage « une troisième renversa son panier », mort inévitable « épouvantable », ms attitude inconsciente et provocatrice de Gavroche s’oppose au danger réel : « Il se dressa tout droit ». Danger rappelé par les émotions de la barricade : « on n’osait lui crier de revenir de peur d’appeler l’attention sur lui », « haletants d’anxiété ». Opposition héros antithèse « la barricade tremblait, lui, il chantait » : insistance sur la différence par la forme emphatique (répétition du pronom personnel, objet et sujet). Face à la gravité des adultes, dramatisation crée par l’insouciance du gamin des rues cf les élts qui renvoient à une attitude infantile, légère et joyeuse : jeu de mots « une poire à poudre » / une poire « pour la soif » + « humour « Voilà qu’on me tue mes morts » + CL « taquinait, des pieds de nez, jeu de cache cache, une pichenette » … attitude bravache « il se dressa tout droit, debout, les cheveux au vent, les mains sur les hanches, l’œil fixé sur les gardes nationaux qui tiraient » : sorte de figure de proue, capitaine, cf métonymie « l’œil » pour le regard, seul contre tous + amplification de l’image par le rythme croissant : 2 / 5 / 5 / 13
3) Dramatisation de la scène par la construction d’un suspens, mort inévitable mais le récit en est à la fois annoncé et ralenti.
(Pour susciter l’attente, faire naître et croître chez le lecteur l’impatience de voir se produire le dénouement de la scène de suspense, le premier moyen est de ralentir la narration pour retarder le dénouement. Pour ralentir la narration, plusieurs procédés sont possibles : le narrateur, entre deux actions de premier plan fait une pause descriptive, ou inter­vient dans le récit pour porter un jugement, apporter un commentaire, donner une expli­cation concernant l’action ou les personnages. Il peut encore revenir en arrière (analepse) ou de se projeter dans le futur de l’histoire qu’il raconte (prolepse))
Première partie du texte : actions de Gavroche, avec certaines pauses : les couplets + précisions = énumération des actions au PS, son attitude, cf aussi troisième balle qui se rapproche, danger imminent ms rythme tranquille des actions, précises = sang-froid « il ramassa son panier, y remit, sans en perdre une seule, les cartouches qui en étaient tombées » : sorte de « zoom ». Quatrième et cinquième balle ne semblent pas le toucher, pas de nécessité fictionelle.
Puis, paragraphe résumé à l’imparfait itératif, grandit l’action du personnage et retarde la fin. Action centrale « Il répondait à chaque décharge par un couplet » = ce qui était détaillé avant. Ralentissement de l’action pour créer le suspens, retarder la mort et augmenter émotion du lecteur, son empathie avec le personnage. Imparfait de répétition : comme si l’action se répétait sans cesse, ne se terminait pas. « On le visait sans cesse, on le manquait toujours » : alexandrin au rythme binaire + parallélisme syntaxique, antithèse entre les deux verbes, ms éternité dite dans les deux adverbes temporels. Immobilité du temps, comme suspendu autour des quelques gestes du personnage « Les insurgés le suivaient des yeux », seul gavroche bouge. Pourtant, mort annoncée « Cela continua quelque temps ».Suspens créé aussi dans ce paragraphe par les commentaires du narrateur, nombreuses comparaisons et métaphores.
Mort en deux temps = même effet « ralenti » : « Une balle pourtant », « chanceler puis s’affaissa » : deux verbes / commentaire du narrateur « il y avait de l’Antée ... » qui pourrait laisser croire que le gamin peut encore être sauvé, car conjonction « mais » / chanson / « Une seconde balle » = « s’abattit (…), et ne remua plus ».

II La construction de la figure héroïque : du gamin des rues au grandissement épique et symbolique.
1) Un héros admirable par son agilité enfantine et son courage, provocateur.
Agilité, ne tient pas compte du danger, est capable de tous les possibles : « Il rampait, galopait : changement immédiat de posture et de vitesse + « à plat ventre, à quatre pattes » + succession de verbes d’action « se tordait, glissait, ondulait, serpentait » = rythme rapide et amplification par les deux dernières propositions coordonnées « serpentait d’un mort à l’autre et vidait la giberne ou la cartouchière » image du reptile qui se faufile partout + la comparaison « comme un singe ouvre une noix » = facilité, jeu. Reprise même procédé dans paragraphe itératif « Il se couchait, puis se redressait », « disparaissait, reparaissait» : accumulation de verbes d’actions → caractère incessant de son activité, de ses mvts, accumulation de propositions brèves et juxtaposées, répétition des terminaisons à l’imparfait = vitesse de la phrase // vitesse du personnage, intouchable car tjrs en action.
Agilité d’un enfant qui s’amuse cf « ripostait à la mitraille par des pieds de nez » mais ≠ d’une inconsciente, d’une innocence, mise en valeur de son sang froid et courage, sait ce qu’il fait, accomplit soigneusement sa mission face au danger, souligné par la deuxième partie de la phrase, « cependant » : connecteur qui souligne sa détermination dev par les trois propositions juxtaposées, et parallélisme syntaxique « pillait les cartouches, vidait les gibernes, remplissait son panier » : une proposition pour chaque geste = calme + rythme croissant des propositions : 4 / 5 / 5 / 7 : le travail est héroîque et méthodique + antithèse des verbes « vidait, remplissait » : mouvement efficace, rapide.

2) Un héros épique
Le gamin des rues devient un être merveilleux, transformation en figure légendaire, appartenant au monde du surnaturel. « C’était le moineau becquetant les chasseurs » métaphore Gavroche = moineau ( cf « Je suis un oiseau »), oiseau des villes, quotidien, ordinaire, banal auquel on ne prête pas attention, sans importance // Gavroche = « oiseau des rues » Ms inversion ici = proie qui attaque les chasseurs. Faiblesse de l’attaque, victoire illusoire, mais qd même anormalité « magique » cf « charmant » au sens de charme magique, envoûtant. + gradation soutenue par rythme ternaire « ce n’était pas un enfant, ce n’était pas un homme, c’était un étrange gamin fée » : créature fantastique, n’a plus d’âge, n’a plus de sexe, identité autre + « enfant feu follet » : univers du conte merveilleux, légereté, apparition, disparition, mystère, apparition féerique. + oxymore « nain invulnérable de la mêlée » comme dans les romans de chevalerie (allusion à Daid et Goliath ?) + personnification « les balles couraient après lui » : course poursuite, protection magique, force surnaturelle qui le protège. + apparition du personnage de la mort ds métaphore « face camarde du spectre », Gavroche l’affronte et la renvoie avec un geste d’enfant « pichenette »
Dimension mythologique. Antée = fils de Gaïa = la Mère-Terre. Héros invincible car reprenait des forces quand touchait la terre. Gavroche comparé à ce géant + « pygmée » = antithèse petitesse/grandeur, mais connotation guerrières et légendaires, mystère d’autres civilisations primitives + lien avec la magie le pavé de Paris = la terre d’où Gavroche tire sa force et se régénère. + Apothéose finale : oxymore « petite grande âme » → dimension spirituelle et atteint l’éternité cf les dieux qui transformaient les mortels qu’ils aiment en en étoiles ou constellations ( ex Petite Ourse = Callisto). Apothéose ≠ religion, ms élection d’un être exceptionnel. Oxymore souligne encore l’exception car « petit » // chanson un être ordinaire, une mort euphémisée « Je suis tombé par terre »/ « Le
0/5000
Từ: -
Sang: -
Kết quả (Việt) 1: [Sao chép]
Sao chép!
"Cái chết của Gavroche": giáo sư đề nghị chi tiết kế hoạchĐối tượng của nghiên cứu: nhân vật tiểu thuyết, từ thế kỷ 17 cho tới ngày nay. I: trình tự nhân vật anh hùng?Nhóm các văn bảnVấn đề: Làm thế nào có thể một nhân vật hư cấu cho phép người chơi để tăng sự hiểu biết của mình về thực tế lịch sử? (I) câu chuyện của một cảnh lịch sử, được tổ chức để tạo ra một căng thẳng kịch tính để giữ cho người đọc vào bị đình hoãn.(1) một cảnh lịch sửGọi hồn của cuộc nổi loạn của 5 tháng 6 năm 1832, nhạc pop nổi dậy chống lại chế độ quân chủ, + hoặc - tự phát, ít tổ chức, ít trang bị quân nổi dậy. Bật lớp đại diện bởi Gavroche, một đứa trẻ đường phố. Nhiệm vụ là giúp bạn bè của mình của chướng ngại vật bằng cách chọn lên các hộp mực không sử dụng trên các xác chết. Hành động thúc đẩy bởi bối cảnh của lịch sử hành động. + không gian bối cảnh đề cập đến = Street chống lại "tự", "Terminal", "mở".Chống lại các lực lượng: quân đội CL: ' mực túi, túi, lê bột, mực, hạ sĩ, Trung sĩ quốc gia lính, binh sĩ, ngoại ô chống lại 'quân nổi dậy'. Nhưng một tầm nhìn không phải là mục tiêu: Gavroche cf chương, những người kể chuyện là về phía Đảng Cộng hòa của cuốn tiểu thuyết "Les Misérables": một trong những đại diện của mình + "chướng ngại vật" = hoán dụ mối hàn quân nổi dậy trong một nhóm tình đoàn kết, vững chắc, vệ binh quốc gia vs "cười điều chỉnh": trường hợp không có điều đáng tiếc, nhưng Gavroche = một bé vô hại và Soul. + vai trò của bài hát, lấy cảm hứng từ một bài hát nhạc pop với allusion để các nhà triết học 'Voltaire và Rousseau' = allusion để những lý tưởng của cuộc cách mạng năm 1789 + parody của monarchist khiếu nại đổ lỗi cho các rủi ro xoay sở và tàn bạo của cuộc cách mạng tương tự này. + cũng mô tả các điều kiện của Gavroche "đau khổ là keychain của tôi" và ký tự của nó (loại mise en abîme): "Tôi là con chim nhỏ", và phù hợp trong lịch sử FC cuối câu thơ.(2) cảnh quay như tổ chức như một cảnh nhà hát bao gồm Gavroche là cầu thủ chính.Trung tâm sân khấu và đối tượng của tất cả các mắt: 'Hiển thị' được giám sát bởi một người kể chuyện omniscient = ổ đĩa xem như quân nổi dậy trong các «nó dám không ' + «theo sau mắt anh ta», vệ binh quốc gia "đó là" và "nó đã có thể nói", "bạn biết": người kể chuyện và ý kiến của mình trên các nhân vật.Tonalité dramatique qui domine : progression du texte : balle par balle qui rapprochent du personnage « une troisième renversa son panier », mort inévitable « épouvantable », ms attitude inconsciente et provocatrice de Gavroche s’oppose au danger réel : « Il se dressa tout droit ». Danger rappelé par les émotions de la barricade : « on n’osait lui crier de revenir de peur d’appeler l’attention sur lui », « haletants d’anxiété ». Opposition héros antithèse « la barricade tremblait, lui, il chantait » : insistance sur la différence par la forme emphatique (répétition du pronom personnel, objet et sujet). Face à la gravité des adultes, dramatisation crée par l’insouciance du gamin des rues cf les élts qui renvoient à une attitude infantile, légère et joyeuse : jeu de mots « une poire à poudre » / une poire « pour la soif » + « humour « Voilà qu’on me tue mes morts » + CL « taquinait, des pieds de nez, jeu de cache cache, une pichenette » … attitude bravache « il se dressa tout droit, debout, les cheveux au vent, les mains sur les hanches, l’œil fixé sur les gardes nationaux qui tiraient » : sorte de figure de proue, capitaine, cf métonymie « l’œil » pour le regard, seul contre tous + amplification de l’image par le rythme croissant : 2 / 5 / 5 / 133) Dramatisation de la scène par la construction d’un suspens, mort inévitable mais le récit en est à la fois annoncé et ralenti.(Pour susciter l’attente, faire naître et croître chez le lecteur l’impatience de voir se produire le dénouement de la scène de suspense, le premier moyen est de ralentir la narration pour retarder le dénouement. Pour ralentir la narration, plusieurs procédés sont possibles : le narrateur, entre deux actions de premier plan fait une pause descriptive, ou inter­vient dans le récit pour porter un jugement, apporter un commentaire, donner une expli­cation concernant l’action ou les personnages. Il peut encore revenir en arrière (analepse) ou de se projeter dans le futur de l’histoire qu’il raconte (prolepse))Première partie du texte : actions de Gavroche, avec certaines pauses : les couplets + précisions = énumération des actions au PS, son attitude, cf aussi troisième balle qui se rapproche, danger imminent ms rythme tranquille des actions, précises = sang-froid « il ramassa son panier, y remit, sans en perdre une seule, les cartouches qui en étaient tombées » : sorte de « zoom ». Quatrième et cinquième balle ne semblent pas le toucher, pas de nécessité fictionelle.Puis, paragraphe résumé à l’imparfait itératif, grandit l’action du personnage et retarde la fin. Action centrale « Il répondait à chaque décharge par un couplet » = ce qui était détaillé avant. Ralentissement de l’action pour créer le suspens, retarder la mort et augmenter émotion du lecteur, son empathie avec le personnage. Imparfait de répétition : comme si l’action se répétait sans cesse, ne se terminait pas. « On le visait sans cesse, on le manquait toujours » : alexandrin au rythme binaire + parallélisme syntaxique, antithèse entre les deux verbes, ms éternité dite dans les deux adverbes temporels. Immobilité du temps, comme suspendu autour des quelques gestes du personnage « Les insurgés le suivaient des yeux », seul gavroche bouge. Pourtant, mort annoncée « Cela continua quelque temps ».Suspens créé aussi dans ce paragraphe par les commentaires du narrateur, nombreuses comparaisons et métaphores.Mort en deux temps = même effet « ralenti » : « Une balle pourtant », « chanceler puis s’affaissa » : deux verbes / commentaire du narrateur « il y avait de l’Antée ... » qui pourrait laisser croire que le gamin peut encore être sauvé, car conjonction « mais » / chanson / « Une seconde balle » = « s’abattit (…), et ne remua plus ». II La construction de la figure héroïque : du gamin des rues au grandissement épique et symbolique.1) Un héros admirable par son agilité enfantine et son courage, provocateur.Agilité, ne tient pas compte du danger, est capable de tous les possibles : « Il rampait, galopait : changement immédiat de posture et de vitesse + « à plat ventre, à quatre pattes » + succession de verbes d’action « se tordait, glissait, ondulait, serpentait » = rythme rapide et amplification par les deux dernières propositions coordonnées « serpentait d’un mort à l’autre et vidait la giberne ou la cartouchière » image du reptile qui se faufile partout + la comparaison « comme un singe ouvre une noix » = facilité, jeu. Reprise même procédé dans paragraphe itératif « Il se couchait, puis se redressait », « disparaissait, reparaissait» : accumulation de verbes d’actions → caractère incessant de son activité, de ses mvts, accumulation de propositions brèves et juxtaposées, répétition des terminaisons à l’imparfait = vitesse de la phrase // vitesse du personnage, intouchable car tjrs en action.Agilité d’un enfant qui s’amuse cf « ripostait à la mitraille par des pieds de nez » mais ≠ d’une inconsciente, d’une innocence, mise en valeur de son sang froid et courage, sait ce qu’il fait, accomplit soigneusement sa mission face au danger, souligné par la deuxième partie de la phrase, « cependant » : connecteur qui souligne sa détermination dev par les trois propositions juxtaposées, et parallélisme syntaxique « pillait les cartouches, vidait les gibernes, remplissait son panier » : une proposition pour chaque geste = calme + rythme croissant des propositions : 4 / 5 / 5 / 7 : le travail est héroîque et méthodique + antithèse des verbes « vidait, remplissait » : mouvement efficace, rapide.
2) Un héros épique
Le gamin des rues devient un être merveilleux, transformation en figure légendaire, appartenant au monde du surnaturel. « C’était le moineau becquetant les chasseurs » métaphore Gavroche = moineau ( cf « Je suis un oiseau »), oiseau des villes, quotidien, ordinaire, banal auquel on ne prête pas attention, sans importance // Gavroche = « oiseau des rues » Ms inversion ici = proie qui attaque les chasseurs. Faiblesse de l’attaque, victoire illusoire, mais qd même anormalité « magique » cf « charmant » au sens de charme magique, envoûtant. + gradation soutenue par rythme ternaire « ce n’était pas un enfant, ce n’était pas un homme, c’était un étrange gamin fée » : créature fantastique, n’a plus d’âge, n’a plus de sexe, identité autre + « enfant feu follet » : univers du conte merveilleux, légereté, apparition, disparition, mystère, apparition féerique. + oxymore « nain invulnérable de la mêlée » comme dans les romans de chevalerie (allusion à Daid et Goliath ?) + personnification « les balles couraient après lui » : course poursuite, protection magique, force surnaturelle qui le protège. + apparition du personnage de la mort ds métaphore « face camarde du spectre », Gavroche l’affronte et la renvoie avec un geste d’enfant « pichenette »
Dimension mythologique. Antée = fils de Gaïa = la Mère-Terre. Héros invincible car reprenait des forces quand touchait la terre. Gavroche comparé à ce géant + « pygmée » = antithèse petitesse/grandeur, mais connotation guerrières et légendaires, mystère d’autres civilisations primitives + lien avec la magie le pavé de Paris = la terre d’où Gavroche tire sa force et se régénère. + Apothéose finale : oxymore « petite grande âme » → dimension spirituelle et atteint l’éternité cf les dieux qui transformaient les mortels qu’ils aiment en en étoiles ou constellations ( ex Petite Ourse = Callisto). Apothéose ≠ religion, ms élection d’un être exceptionnel. Oxymore souligne encore l’exception car « petit » // chanson un être ordinaire, une mort euphémisée « Je suis tombé par terre »/ « Le
đang được dịch, vui lòng đợi..
Kết quả (Việt) 2:[Sao chép]
Sao chép!
THE "chết Gavroche" Giáo sư đề nghị kế hoạch chi tiết
MỤC ĐÍCH NGHIÊN CỨU: Các nhân vật của tiểu thuyết, thế kỷ XVII đến nay. SEQUENCE I: các nhân vật anh hùng? văn bản theo nhóm Issue: Thật là một nhân vật trong tiểu thuyết có thể họ cho phép người đọc để làm phong phú thêm sự hiểu biết của ông về thực tại lịch sử? Tôi Câu chuyện của một cảnh lịch sử, tổ chức để tạo ra căng thẳng kịch tính của riêng mình để giữ người đọc say mê. 1) Một cảnh lịch sử của các cuộc bạo động gọi hồn 05 tháng 6 năm 1832, cuộc nổi dậy chống lại chế độ quân chủ pop, + hoặc - tự phát, chưa được tổ chức, quân nổi dậy có vũ trang kém. Lớp pop đại diện bởi Gavroche, urchin đường phố. Có một nhiệm vụ để giúp bạn bè của mình trong những chướng ngại vật bằng cách thu thập các hộp mực không sử dụng trên các xác chết. Hành động được thúc đẩy bởi bối cảnh của hành động lịch sử. + = Không gian bối cảnh gợi lên cuộc chiến đường phố "chướng ngại vật", "thiết bị đầu cuối", "pad." Lực lượng sẵn có: CL quân đội "túi, dây buộc súng, bột sừng, mực, hạ sĩ, trung sĩ, những người lính bảo vệ quốc gia ngoại ô "chống lại" kẻ nổi loạn ". Nhưng một cái nhìn không khách quan: người kể chuyện là về phía đảng Cộng hòa, Gavroche thấy tiêu đề của cuốn tiểu thuyết "Les Miserables": một đại diện + "chướng ngại vật" = hoán dụ mà gắn bó với quân nổi dậy ở một nhóm đoàn kết, vững mạnh, vs Guard Quốc "cười nhất điều chỉnh": sự tàn nhẫn, nhưng Gavroche = đứa trẻ vô hại và đáng yêu. + Một phần của bài hát, lấy cảm hứng từ một bài hát pop với đề cập đến các triết gia "Voltaire và Rousseau" = đề cập đến những lý tưởng của cuộc cách mạng năm 1789 + parody monarchists khiếu nại cáo buộc philosphes những bất hạnh và sự tàn bạo của cuộc cách mạng đó. + Ngoài ra mô tả tình trạng Gavroche "Misery là keychain của tôi" và nhân vật (loại thiết thẳm) "Tôi là con chim nhỏ", và là một phần của lịch sử của nó cf đoạn thơ cuối cùng. 2) Cảnh kịch tổ chức như một sân khấu nhà hát mà Gavroche là diễn viên chính. sân khấu trung tâm và đối tượng của tất cả các mắt, "The show" được giám sát bởi một người kể chuyện toàn tri = xem ổ đĩa như quân nổi dậy ở "chúng tôi không dám" + "theo mắt, "Vệ binh quốc gia" là một "và" ai có thể nói, "" không ai biết "người kể chuyện và ý kiến của mình vào nhân vật. giai điệu đầy kịch tính mà chi phối: sự tiến triển của các văn bản: đạn đạn mà đưa nhân vật "một thứ ba lật ngược cái giỏ của mình, "một số cái chết" kinh khủng ", ms thái độ vô thức và khiêu khích Gavroche chống lại sự nguy hiểm thực sự:" Anh ấy đứng thẳng dậy ". Danger nhắc nhở bởi những cảm xúc của các chướng ngại vật: "chúng tôi không dám hét lại vì sợ kêu gọi sự chú ý đến mình", "lo lắng thở". Phe đối lập phản anh hùng "chướng ngại vật run lên, anh hát" nhấn mạnh vào sự khác nhau của các hình thức nhấn mạnh (sự lặp lại của các đại từ nhân xưng, chủ thể và đối tượng). Do lực hấp dẫn của người lớn, kịch tạo ra bởi sự bất cẩn của elts cf đứa trẻ đường phố mà chỉ đến một thái độ trẻ con, ánh sáng và vui vẻ: chơi chữ "bột sừng" / lê "khao khát" + " hài hước "Đó giết chết tôi rằng tôi đã chết" + CL "trêu chọc, chân mũi, trốn tìm game, flicking" thái độ thô lỗ ... ", ông đứng thẳng lên, tóc bay, tay trên hông, đôi mắt nhìn thẳng vào Cảnh sát Quốc gia, người bị sa thải "loại vật lãnh đạo, đội trưởng, hoán dụ xem" mắt "cho cái nhìn, một mình chống lại tất cả + khuếch đại hình ảnh bằng tỷ lệ tăng: 2/5 / 5/13 3) kịch của trường bằng cách xây dựng hồi hộp, cái chết không thể tránh khỏi, nhưng câu chuyện là cả bố và nhàn rỗi. (Để tạo ra kỳ vọng, được sinh ra và lớn lên trong sự thiếu kiên nhẫn của người đọc thấy xảy ra các kết quả của những cảnh hồi hộp, cách đầu tiên là để làm chậm sự tường thuật trì hoãn đoạn kết Để làm chậm sự tường thuật, một số phương pháp có thể. Những người kể chuyện giữa hai cổ phiếu dẫn đầu là một tạm dừng mô tả, hoặc can thiệp trong câu chuyện để đưa ra đánh giá, nhận xét, đưa ra một lời giải thích về hành động hoặc các nhân vật. Ông vẫn có thể đi lại (analepsis) hoặc lên kế hoạch cho tương lai của câu chuyện mà nó (prolepse)) Phần đầu tiên của văn bản: hành động Gavroche, với một số vi phạm: những câu thơ + = chi tiết niêm yết cổ phiếu PS, thái độ, cũng xem bóng thứ ba đang đến gần, nguy hiểm sắp xảy ra ms hành động tốc độ nhàn nhã, chính xác = mát "ông nhặt giỏ của mình, đặt nó, mà không mất một đơn, hộp mực mà đã rơi", vì vậy "phóng to". Bóng thứ tư và thứ năm dường như không chạm vào, không cần fictionelle. Sau đó, đoạn tóm tắt cho lặp đi lặp lại không hoàn hảo, tăng các hành động của các nhân vật và trì hoãn cuối cùng. Trung diễn xuất "Ông trả lời mỗi lần thải bởi một cặp" = những gì đã được trình bày chi tiết trước. Làm chậm hành động để tạo hồi hộp, trì hoãn cái chết và gia tăng cảm xúc của người đọc, đồng cảm với nhân vật. Lặp lại không hoàn hảo, nếu như các hành động được lặp đi lặp lại không ngừng, đã không kết thúc. "Đó là bao giờ nó vẫn còn thiếu các" nhịp điệu Alexandria nhị phân + song song cú pháp, phản đề giữa hai động từ, gọi là vĩnh cửu ms trong cả hai trạng từ thời gian. Thời gian bất động, như treo xung quanh một số cử chỉ của các nhân vật "Các phần tử nổi dậy đã theo anh với đôi mắt của mình," di chuyển một thằng nhỏ. Tuy nhiên, cái chết được báo trước "này tiếp tục trong một thời gian" .Suspens cũng tạo ra trong đoạn này bởi ý kiến của người kể chuyện, nhiều so sánh và ẩn dụ. Chết trong hai tác dụng tương tự = "nhàn rỗi": "Một viên đạn nào", "đáng kinh ngạc và s ' chìm "comment hai động từ / tường thuật của nó" không có các Antaeus ... "đó có thể cho rằng những đứa trẻ vẫn có thể lưu được vì kết hợp" nhưng "/ bài hát /" Một quả bóng thứ hai '=' s ' giảm (...), và không khuấy ". II Việc xây dựng các anh hùng. nhím của đường phố của sử thi và độ phóng đại tượng trưng . 1) Một anh hùng đáng ngưỡng mộ bởi sự nhanh nhẹn của mình trẻ con và lòng dũng cảm, khiêu khích Agility, bỏ qua sự nguy hiểm có khả năng tất cả có thể: "Anh đang bò, phi mã: thay đổi ngay lập tức trong tư thế và tốc độ +" úp mặt xuống trên tất cả bốn chân "+ loạt các động từ hành động" xoắn, lượn, gợn sóng, vết thương " = tốc độ nhanh chóng và khuếch đại bởi hai đề xuất cuối cùng tọa độ "vết thương của người chết để làm trống và một túi hoặc dây buộc súng" hình ảnh của loài bò sát mà lén xung quanh + so sánh "như một con khỉ sẽ mở ra một hạt" = dễ dàng, Thứ Năm cùng phục hồi quá trình lặp đi lặp lại trong đoạn "Ông đã đi xuống, sau đó đứng thẳng", "biến mất, tái xuất hiện" động từ hành động tích lũy → không ngừng chất của kinh doanh của mình, hơi thở của mình, tích lũy các đề xuất ngắn và đặt cạnh nhau, lặp lại kết thúc không hoàn hảo = tốc độ của câu tốc độ // của các nhân vật, bất khả xâm phạm vì tjrs trong hành động. nhanh nhẹn của một đứa trẻ chơi see "vặn lại các phế liệu bằng mũi," nhưng ≠ một cách vô thức, ngây thơ, làm nổi bật sự can đảm của mình và máu lạnh, biết những gì anh ấy làm, cẩn thận hoàn thành sứ mệnh của mình vào nguy hiểm, nhấn mạnh bởi phần thứ hai của câu, "tuy nhiên": kết nối đó nhấn mạnh quyết tâm của mình bằng dev ba đề xuất đặt cạnh nhau và song song cú pháp "cướp bóc hộp mực, hộp mực hộp rỗng, đầy giỏ của cô": một đề nghị cho mỗi cử chỉ bình tĩnh + = tăng tốc độ các đề xuất: 4/5/5/7: công việc là anh hùng và có phương pháp + đối nghịch với các động từ "làm trống, điền" hiệu quả, nhanh chóng chuyển động. 2) Một anh hùng sử thi The đứa trẻ đường phố trở thành một tuyệt vời, nhân vật huyền thoại trong việc chuyển đổi từ thế giới siêu nhiên. "Đó là những con chim sẻ mổ thợ săn" ẩn dụ Gavroche = chim sẻ (xem "Tôi là một con chim"), con chim của thành phố, hàng ngày, thông thường, tầm thường mà chúng ta không chú ý, không quan trọng // Gavroche = "phố chim "Bà đảo ngược ở đây = con mồi tấn công thợ săn. Điểm yếu của các cuộc tấn công, chiến thắng ảo tưởng, nhưng qd cùng bất thường "ma thuật" nhìn thấy "quyến rũ" dưới magic spell, mê hoặc. + Dimming hỗ trợ bởi nhịp điệu tam phân "đó không phải là một đứa trẻ, nó không phải là một người đàn ông, đó là một cậu bé cổ tích kỳ lạ" sinh vật tuyệt vời, không có tuổi, có quan hệ tình dục nhiều hơn, + sắc khác "wisp con" thế giới của câu chuyện cổ tích, nhẹ nhàng, xuất hiện, biến mất, bí ẩn, xuất hiện huyền diệu. + Nghịch lý "lùn bất khả xâm phạm của các cuộc xung đột" như trong tiểu thuyết lãng mạn của tinh thần hiệp sĩ (? Ám chỉ đến Daid và Goliath) + thân "viên đạn chạy theo anh" đuổi theo, bảo vệ huyền diệu, lực lượng siêu nhiên để bảo vệ nó. + Xuất hiện của các nhân vật của ds chết ẩn dụ "mặt mũi hếch của bóng ma," Gavroche đối mặt và trả về các cử chỉ với một đứa trẻ "búng" chiều kích thần thoại. Antaeus = = con của Gaia Mother Earth. Anh hùng bất khả chiến bại kể từ khi lấy lại sức mạnh khi chạm xuống mặt đất. Gavroche so với người khổng lồ này + "lùn" phản đề = nhỏ bé / kích thước, nhưng ý nghĩa hiếu chiến và bí ẩn huyền thoại nguyên thủy văn minh + link khác với ảo thuật đường phố của Paris = trái đất từ đó rút ra Gavroche sức mạnh của mình và tái tạo. Final + Apotheosis: nghịch lý "ít linh hồn vĩ đại" → chiều kích tâm linh và đạt đến cõi vĩnh hằng nhìn thấy các vị thần đã biến chết người họ thích vào ngôi sao hoặc chòm sao (ví dụ như các chòm sao = Callisto). Apotheosis ≠ tôn giáo ms bầu cử của một hữu thể đặc biệt. Nghịch lý hơn nữa nhấn mạnh sự ngoại lệ cho "nhỏ" // hát một bình thường, cái chết uyển khúc ngữ pháp "Tôi ngã xuống đất" / "The

























đang được dịch, vui lòng đợi..
 
Các ngôn ngữ khác
Hỗ trợ công cụ dịch thuật: Albania, Amharic, Anh, Armenia, Azerbaijan, Ba Lan, Ba Tư, Bantu, Basque, Belarus, Bengal, Bosnia, Bulgaria, Bồ Đào Nha, Catalan, Cebuano, Chichewa, Corsi, Creole (Haiti), Croatia, Do Thái, Estonia, Filipino, Frisia, Gael Scotland, Galicia, George, Gujarat, Hausa, Hawaii, Hindi, Hmong, Hungary, Hy Lạp, Hà Lan, Hà Lan (Nam Phi), Hàn, Iceland, Igbo, Ireland, Java, Kannada, Kazakh, Khmer, Kinyarwanda, Klingon, Kurd, Kyrgyz, Latinh, Latvia, Litva, Luxembourg, Lào, Macedonia, Malagasy, Malayalam, Malta, Maori, Marathi, Myanmar, Mã Lai, Mông Cổ, Na Uy, Nepal, Nga, Nhật, Odia (Oriya), Pashto, Pháp, Phát hiện ngôn ngữ, Phần Lan, Punjab, Quốc tế ngữ, Rumani, Samoa, Serbia, Sesotho, Shona, Sindhi, Sinhala, Slovak, Slovenia, Somali, Sunda, Swahili, Séc, Tajik, Tamil, Tatar, Telugu, Thái, Thổ Nhĩ Kỳ, Thụy Điển, Tiếng Indonesia, Tiếng Ý, Trung, Trung (Phồn thể), Turkmen, Tây Ban Nha, Ukraina, Urdu, Uyghur, Uzbek, Việt, Xứ Wales, Yiddish, Yoruba, Zulu, Đan Mạch, Đức, Ả Rập, dịch ngôn ngữ.

Copyright ©2025 I Love Translation. All reserved.

E-mail: